Polly po-cket
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Hiền Thê Xui Xẻo


Phan_32

A Manh nhìn bánh bao nhân thịt đáng thương, gọi nha hoàn lên lau sạch sẽ cái bàn, lại cắn một miếng bánh bao hắn đưa đến miệng, sau đó, thở dài nói: “Tuy ta không hiểu tại sao chàng lại có nhận thức sai lầm này, nhưng ta cảm thấy ngự y trong cung có thể giúp chàng hiểu được phụ nữ mang thai là như thế nào, cần đối đãi bình thường với họ làm sao.”

Nói đến đây, A Manh nhịn không được mà thở dài.

Nàng sai lầm rồi, nam nhân chết tiệt này nhìn tựa như một đệ tử danh môn, nhưng bên trong lại là một tiểu bạch, nhiều vấn đề mà người bình thường đều hiểu biết nhưng đối với hắn đều không bình thường. Câu nói hôm qua của hắn “Ba tháng đầu rất nguy hiểm, nàng mang thai tiểu tử… đứa nhỏ, không được tùy tiện xuống giường, nằm nghỉ đủ ba tháng mới được xuống giường” khiến nàng không thể nói gì. A Manh là người hiểu rõ sức khỏe của mình nhất, làm sao hắn lại có thể sinh ra cái ý tưởng điên rồ này, đến khi hỏi thì hắn nhất quyết không chịu nói, khiến cho nàng càng ức chế, trực tiếp hoài nghi cho người họ Trần kia thôi.

Vì không thể để hắn ép ở trên giường ba tháng dưỡng thai, A Manh quyết định tự cứu bản thân. Hơn nữa Dung Nhan cũng nói, thân thể nàng thực khỏe mạnh, có thể đánh lại mấy con thỏ, nhìn không giống như người mang thai. Ba tháng đầu mang thai tuy rằng là thời kỳ nguy hiểm, nhưng chỉ cần chú ý một số điểm, không cần phải nằm lỳ trên giường ba tháng như hắn nói.

Còn có, nàng không nghĩ đến hắn sẽ có phản ứng lớn như vậy đối với việc mình mang thai. Nàng vẫn nghĩ, với tâm lý biến thái của hắn, hẳn sẽ nhanh chóng nhận thức chuyện này, tiếp tục bình tĩnh vừa bắt nạt vừa sủng ái nàng như trước. Nhưng là, ngoài dự đoán của nàng, tin tức nàng mang thai khiến hắn như bị kích thích, cũng không hiểu là vì cái gì, khiến cho thần kinh hắn có chút chậm lại.

Ngu Nguyệt Trác cân nhắc lời của nàng, gật đầu nói: “Vậy đi mời thái ý đi.”

Nói xong, đi gọi quản gia, bảo quản gia đến y cục mời Vương thái y đến. Quản gia nghe xong, nhất thời cũng khẩn trương, nhìn chằm chằm bụng A Manh, đến nỗi A Manh lại cảm thấy áp lực rất lớn.

“Chỉ là, phu nhân thân thể không thoải mái sao?” Quản gia vội vàng hỏi.

A Manh không để Ngu Nguyệt Trác mở miệng trước, vội đáp: “Không có, ta rất khỏe. Chỉ là lần đầu mang thai, có nhiều chuyện không hiểu, muốn mời thái y đến hỏi một chút chuyện, có gì cần cẩn thận không thôi.”

Quản gia nghe xong, thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn về phía Ngu Nguyệt Trác, cười nói: “Tướng quân, chuyện này dễ thôi. Bất quá, kỳ thật không cần mời thái y, hôm qua Tần ma ma đã tìm một vài tỷ muội tốt trong cung, thỉnh giáo các nàng rất nhiều chuyện chăm sóc phụ nữ có thai. Tần ma ma đã cho một nha hoàn biết chữ viết kinh nghiệm chăm sóc phụ nữ có thai thành một quyển sách, ngày mai là có thể xong.”

Ngu Nguyệt Trác nghe xong, vừa lòng gật đầu. Nhưng A Manh lại có chút kinh ngạc, nàng không nghĩ đến Tần ma ma lại từng làm trong cung, xem ra năng lực của bà thật lớn, A Manh đoán khi bà ở trong cung tuyệt không phải hạ nhân hầu hạ bình thường. Mà Ngu Nguyệt Trác có thể yên tâm đem phủ tướng quân giao cho hai người, phỏng chừng đều là người Ngu Nguyệt Trácthập phần tin tưởng, xem ra nàng thực sự gả qua đây làm kiếp sâu gạo rồi.

Nghĩ thế, A Manh lại không có một điểm ngại ngần, cảm thấy như vậy cũng tốt, dù sao, nàng biết trên thế giới này, ai cũng có thể làm hại nàng, chỉ có Ngu Nguyệt Trác là sẽ không. Nếu là hắn an bài, nàng chỉ cần an tâm hưởng thụ là tốt rồi.

Mặc dù đã có Tần ma ma lo liệu, nhưng cuối cùng, vẫn phải cho quản gia đi mời ngự y đến phủ.

*********

Chuyện phu nhân của Tĩnh Viễn tướng quân có thai, buổi sáng hôm nay đã truyền khắp kinh thành, có người vui có người buồn, vui vì mừng cho vợ chồng son A Manh cùng Ngu Nguyệt Trác đã có con đầu lòng, mà buồn chính là các cô nương vẫn còn ngưỡng mộ Tĩnh Viễn Đại tướng quân phong độ, trong lòng hâm mộ và ghen tỵ với vận số của người nào đó, mới gả được hơn một tháng đã mang thai, thật là tốt số, nguyền rủa nàng sẽ sinh ra con gái.

La Hoằng Xương khi vào triều liền thấy một vài đồng nghiệp nói chuyện cung kính với hắn, khiến hắn không hiểu ra sao, không biết như thế nào, đến khi nghe tin nữ nhi mang thai, nhất thời mừng rỡ, thiếu chút nữa chạy ngay về, nếu không phải đang ở trong cung, Hoàng đế lại sắp đến, có lẽ hắn sẽ thất thố mất.

La Hoằng Xương quyết định, lát nữa hồi phủ, hắn sẽ đến từ đường, ôm bài vị của thê tử đã mất mà kể cho nàng nghe chuyện này, thuận tiện mong thê tử phù hộ A Manh ba năm sinh hai đứa, mười năm sinh một tá ~~ (lời tác giả: A Manh mà biết sẽ nguyền rủa ngươi a ~)

Tại La phủ, sáng sớm Hình thị đã nhận được tin từ người ở phủ tướng quân phái đến, nói phu nhân tướng quân mang thai, thiếu chút nữa tức đến cắn vào lưỡi, trong lòng nghẹn khuất, oán hận rủa thầm A Manh vận khí tốt, cũng nguyền rủa A Manh giống như mẫu thân nàng, sẽ khó sinh mà mất.

Bất quá rất nhanh, mọi người đều biết tin A Manh mang thai, lại thấy người ở phủ tướng quân đi đến y cục mời phụ khoa thánh thủ Vương thái y đến, mọi người không nhịn được mà hiểu sai, trong lòng đều thầm nghĩ: chẳng lẽ phu nhân tướng quân xảy ra chuyện gì? Không phải phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn chứ? Rất nhiều chuyện đoán mò bắt đầu lan truyền a…

Không nói đến phản ứng của bên ngoài, Vương thái y vô cùng lo lắng khi được mời đến phủ tướng quân, cũng như mọi người nghĩ phu nhân tướng quân đã xảy ra chuyện gì, nhưng khi nhìn đến, khí sắc hồng thuận đang ngồi uống trà, bình tĩnh, trái lại vị tướng quân Đại Sở tuổi trẻ đầy hứa hẹn lại có chút nôn nóng đi lại trong đại sảnh, tuy biểu hiện tao nhã, nhưng nhìn kỹ có thể thấy được hắn thực không yên lòng.

Vương thái y sợ sẽ phát sinh chuyện gì, chào hai người song, vội đi qua bắt mạch cho phụ nữ có thai.

Kết quả không cần phải nói, ăn ngon ngủ ngon, không nôn ọe, thật giống như người bình thường khỏe mạnh không hề giống phụ nữ có thai. Vương thái y không hiểu đại tướng quân nôn nóng cái gì, viết một số đơn thuốc cho phụ nữ có thai, còn nói thêm một chút chuyện cần chú ý, sau đó nhận ngân lượng từ quản gia phủ tướng quân rồi ly khai.

Chờ thái y rời đi, A Manh cười tủm tỉm nhìn hắn nói: “Nghe thái y nói chưa? Ta rất khỏe mạnh, chuyện gì cũng không sao, cho nên chàng không cần cẩn thận như vậy.” Nói xong, A Manh thuận tiện rót một chén trà quân sơn đưa cho hắn.

Ngu Nguyệt Trác mím môi, ánh mắt không khống chế được, lại nhìn bụng nàng, ánh mắt vẫn không thấy thoải mái, “Phụ nữ có thai đều là yếu ớt, nàng về sau đừng… Khụ, tóm lại là nàng tự cẩn thận.”

Nghe hắn nói khác thường, A Manh trầm tư một lát, sau đó không biết nghĩ tới cái gì, ghé sát mặt hắn đánh giá. Hành động tự nhiên này của nàng làm hắn hiểu sai ý, lập tức đỡ eo nàng, giống như phòng ngừa nàng sẽ té ngã.

Đánh giá hắn một lát, A Manh nói: “Chàng cảm thấy từ nhỏ đến lớn… ta thực không hay ho?”

Ngu Nguyệt Trác ôm nàng vào trong lòng, để nàng ngồi trên đùi mình, hai tay ôm bụng nàng, dùng một tư thế bảo hộ ôm nàng, thanh âm hừ ra bình thường.

"Ân, nàngtừ nhỏ đến lớn đều rất không được may mắn."

"Cho nên chàng cũng hiểu được ta sẽ tiếp tục không may mắn, sau đó..."

"Câm miệng!"

A Manh bị đại chưởng che miệng lại, không cách nào phát ra âm thanh, nhưng hiểu được ý tứ của hắn, nhất thời trong lòng ấm áp. A Manh kéo bàn tay to của hắn đang ôm mình, hai tay ôm cổ hắn, nâng mặt lên cọ cọ cằm hắn, tủm tỉm hôn lên mặt hắn một cái, trong lòng thầm nói: Ngu Nguyệt Trác, ta tuy rằng không được may cho lắm, nhưng không đến nỗi không giữ được đứa nhỏ của mình.

Đang thời khắc ôn nhu, đột nhiên có một gã sai vặt đến báo, La Ngự Sử ghé đến thăm.

La Hoằng Xương từ triều về là đến thẳng phủ tướng quân, triều phục cũng chưa đổi, có thể hiểu được sự kích động trong tâm tình hắn.

"Cha, ngài như thế nào vội như vậy, đến, uống miếng nước ~~ "

Nhìn thái dương La Hoằng Xương còn đang nhỏ mồ hôi, A Manh vội rót trà mời, Ngu Nguyệt Trác vội mời đại nhân ngồi, cho hạ nhân mang trà và điểm tâm lên.

Sau khi La Hoằng Xương uống xong chén trà, thở hổn hển xong, bắt đầu dùng một ánh mắt yêu thương vô cùng nhìn A Manh, đặc biệt bộ dáng nhu thuận đáng yêu của A Manh càng làm tâm tình người làm cha mềm nhũn. Hơn nữa, bây giờ A Manh còn đang mang thai cháu ngoại hắn, càng khiến hắn kích động không thôi.

“Nghe nói con mang thai, ta muốn đến xem, đây chính là cháu ngoại bảo bối đầu tiên của ta a.”

A Manh nghe xong, có chút ngượng ngùng đỏ mặt, đại khái không thể không hiểu được tâm tình này của La Hoằng Xương.

“Thì ra nhạc phụ đại nhân đã biết, Nguyệt Trác chuẩn bị tự mình đến phủ báo tin vui cho nhạc phụ đại nhân.” Ngu Nguyệt Trác lại cười nói, bởi vì La Hoằng Xương đến, hắn nháy mắt đã khôi phục bình thường, cái loại năng lực khôi phục này khiến A Manh ghen tỵ không thôi.

“Chỉ là cha không cần đi chuyến này, bọn con qua phủ thỉnh an cha là được rồi.” A Manh cũng nói tiếp theo.

La Hoằng Xương ha ha cười, hết nhìn nữ nhi lại nhìn con rể, trong lòng thực vừa lòng, sau đó thân thủ vỗ vỗ vai con rể, nói: “Hiền tế (con rể), A Manh về sau liền giao cho con!”

“A Manh là vợ con, đương nhiên con sẽ chiếu cố tốt cho nàng.” Ngu Nguyệt Trác thận trọng nói.

Làm phụ thân đương nhiên muốn nam nhân khác đối xử tốt với con gái mình, biểu hiện của Ngu Nguyệt Trác khiến hắn thực vừa lòng, lại vỗ vỗ bả vai Ngu Nguyệt Trác, ha ha cười: “Hiền tế, lần này A Manh mang thai, ta thật cao hứng. Hy vọng, các con tiếp tục cố gắng, ba năm hai đứa, sinh nhiều một chút, một tá vẫn còn ít.”

"Đây là đương nhiên."

......

A Manh nhìn hai người bộ dáng ngây ngô cười cười, vẻ mặt đen lại, ba năm hai đứa, một tá còn ít? Bọn họ cho rằng nàng là heo mẹ sao?

Buổi trưa, dùng cơm xong, rốt cuộc cũng đem La phụ đang kích động tiễn về, A Manh ngáp một cái, có phần hơi mệt mỏi.

“Mệt thì phải đi nghỉ, thái y nói, đối với thai phụ, giấc ngủ cực kỳ quan trọng cho thân thể.” Ngu Nguyệt Trác lập tức nói.

A Manh nhìn hắn vài lần, trong lòng cảm thấy Ngu Nguyệt Trác như vậy thật sự không bình thường, nhưng nàng thông minh, không nói trắng ra, kệ hắn vậy, tìm cơ hội sẽ nói cho hắn biết không cần phải khẩn trương như vậy.

Lại bị nửa ôm nửa đỡ về Viện Tỏa Lan, A Manh đã lười kháng nghị, trong lòng thầm nghĩ, hiện tại cứ để như vậy đi, qua một thời gian, để hắn tiếp nhận chuyện mình mang thai, tinh thần sẽ hồi phục lại bình thường. Ân, thời gian là câu trả lời tốt nhất.

A Manh nghĩ như vậy, nhưng trên thực tế… Khụ, còn phải chờ lâu nha.

Vừa trở lại Viện Tỏa Lan, A Manh cúi đầu nhìn tảng đá, cảm giác được nam nhân đang đỡ mình đột nhiên trở nên căng thẳng, có chút mêm mang ngẩng đầu, liền nghe được một thanh âm trong suốt hững hờ.

“Nàng mang thai tiểu tử thối của ngươi sao?”

Lại một lần nữa, ba chữ “tiểu tử thối” khiến A Manh thiếu chút nữa ngã không dậy nổi, trong lòng ôm quyền tức giận: A a a! Không thể nói tiểu tử thối được không?!!! Ai nói nàng sẽ cắn chết hắn!

Bất quá thanh âm trong suốt kia cũng khiến cho nàng có cảm giác quen thuộc, vội ngẩng đầu lên, không khỏi há to miệng.

Chỉ thấy trên đầu tường cách đó không xa, có một vị thiếu niên quần áo như ngọc chói mắt, đang ngồi như tiên nhân trên đó, trời xanh mây trắng xung quanh, hắn lại ngồi ngược ánh mặt trời, sáng ngời lại có chút biến ảo như một tiên nhân, kích thích ánh mắt người nhìn, trái tim bị chấn động mạnh, gần như quên cả hô hấp.

A Manh vẫn nghĩ màu trắng sẽ hợp với tư chất như ngọc của hắn, nhưng hôm nay mới phát hiện, thì ra màu này cũng hợp với hắn, chỉ cần liếc nhìn một cái, sẽ khiến cho lòng người kinh ngạc không thôi.

A Manh nhìn không có phản ứng, trên thực tế, người trong Viện Tỏa Lan nhìn đến vị thiếu niên tự đắc đang ngồi trên đầu tường kia đều bị kinh ngạc như nhau, trời xanh mây trắng, thiếu niên như yêu ma, cho đến khi một tiếng hừ lạnh vang lên, mọi người mới đồng loạt bừng tỉnh.

“Người đâu, đem kẻ đang ngồi trên tường kia đánh hạ cho bản tướng quân.”

Ngu Nguyệt Trác mỉm cười nói, nụ cười ấy làm cho A Manh phải rùng mình, trực tiếp làm bộ coi như không thấy, vội cúi đầu.

Chương 57

“Người đâu, mau đánh hạ cái kẻ đang ngồi trên bờ tường cho bản tướng quân!”

Nghe sự phân phó của chủ nhân, đám thị vệ của phủ tướng quân đương nhiên không dám không tuân theo, đồng loạt chạy đến, nhón mũi chân một cái đã nhảy lên trên tường, hướng đến thiếu niên kia mà ra tay. Bất quá ngay lập tức, bọn thị vệ như mất đi trọng lực, tất cả đều ngã xuống chân tường, chỉ có thiếu niên ngồi trên đầu tường vẫn thản nhiên như cũ, trong gió nhẹ, tay áo bay bay, thoạt nhìn như một yêu ma phiêu động, huyền mỹ mà mê hoặc, giống như không có sức nặng gì.

Chỉ thấy tay người đó vừa lật, túi sau lưng mang theo mở ra, sau đó lôi ra một đàn ngọc, ôm vào trong ngực, ngón tay đặt lên dây đàn, nhẹ nhàng phát ra âm thanh. Hành động này khiến đám thị vệ như người máy được lên dây cót, có năng lực hoạt động, trên mặt đều lộ biểu tình cẩn thận.

Ngu Nguyệt Trác nhíu mày nhìn, đem A Manh để sang một bên, sau đó nhún mũi chân, thân thể như mũi tên phi lên bay về phía nam nhân đang ngồi trên đầu tường, hành động còn kèm theo động tác rút ra một đai lưng màu xanh bên hông, tay vừa động, đai lưng mềm nhũn bỗng biến thành một thanh kiếm nhỏ dài, dưới ánh mặt trời hiện lên mũi kiếm nhọn màu xanh.

Rất nhanh, hai người đã đứng cùng một chỗ trên đầu tường, một người cầm trường kiếm trong tay từ dưới đất nhảy lên, một người ngồi trước trên đầu tường, tay cầm đàn ngọc. Y bào xanh đen lần lượt thay đổi, kiếm khí đan vào nhau, sắc bén mà hoa lệ, khiến cho người ở dưới tường nhìn mà hoa mắt mê hoặc, không thể dời ánh mắt.

A Manh cùng mọi người trong viện kích động nhìn màn đánh võ trên kia, bỗng cảm thấy so với màn đấu võ trong phim hơn hẳn a, so với xiếc ảo thuật còn có kỹ xảo hơn, ma thuật hơn a… Cho nên, tính tình hiệp nữ của A Manh lại xuất hiện. Chỉ là nhớ đến, người cùng Ngu Nguyệt Trác giao thủ chính là người làm nàng vô cùng oán niệm – Diêm Ly Trần, khiến cho tâm tình đang kích động của A Manh giảm xuống phân nửa.

Sau một lúc lâu, hai thân ảnh tách ra, lại ngồi ngay ngắn trên đầu tường, người ở dưới tường nhìn mà hoa mắt, cảm giác như trước đó hai người không hề có giao đấu, tất cả đều bình thường.

“Ngươi đầu hàng!” Thanh âm như hoa như ngọc vang lên từ trên tường, hiển nhiên màn giao đấu vừa rồi không hề làm cho hơi thở của hắn bị hỗn loạn, vẫn là khí chất định thần nhàn nhã như cũ.

Ngu Nguyệt Trác hừ một tiếng, kiêu ngạo nói: “Ta là thủ hạ lưu tình.” Dứt lời, lại bảo đám thị vệ lui xuống, chỉ để lại A Manh cùng hai nha hoàn là Tri Xuân và Tri Hạ, “Nói đi, hôm nay ngươi đến đây là có việc gì? Sao không đi cửa chính lại trèo tường? Bộ rất thú vị sao?” Đường đường xuất thân là quý công tử danh môn, tuy rằng tính tình có chút vô sỉ, nhưng cũng có phép tắc chút chứ, không thể chọn phương thức này để vào cửa – đương nhiên, không tính tình huống ngoại lệ.

“Rất thú vị!” Diêm Ly Trần thực vô sỉ gật đầu.

Ngu Nguyệt Trác gần như nhịn không được lắc đầu, lại quay đầu nói với A Manh đang chậm rãi uống trà: “Nhìn đi, thế giới này vẫn còn người vô sỉ như vậy, tùy tiện trèo tường nhà người khác, còn cho là hợp tình hợp lý!”

A Manh đồng ý gật đầu.

Vợ chồng đồng lòng biểu diễn đủ để cho người bình thường xấu hổ, nhưng Diêm Ly Trần ngược lại không biết hổ thẹn, thoải mái gật đầu với bọn họ, nói: “Cảm ơn khích lệ! Còn có, trên người ta không có tiền, về sau sẽ ở lại nơi này!”

"..."

Trong nháy mắt, tất cả mọi người trong viện đều có chung suy nghĩ: không có vô sỉ nhất, chỉ có vô sỉ hơn mà thôi!

“Vì sao?” Ngu Nguyệt Trác hỏi, cảm thấy nếu hắn nói tiếp, sẽ khiến mình không thể tiếp nhận được.

“Bị một nữ lưu manh cướp đoạt, còn lấy hết quần áo của ta, quần áo này là ta trộm của một phú gia công tử.” (Ish: ố ồ, hóa ra là anh à?!? ~o~)Diêm Ly Trần cảm thấy kích thích mọi người như thế là chưa đủ, chậm rãi bổ sung: “Bất quá, hiện tại, ta cảm thấy màu sắc này cũng tốt, về sau sẽ không mặc màu trắng nữa, dù sao trên người không có tiền, cũng không mua được đồ khác.”

Ngu Nguyệt Trác nhếch khóe miệng, quay lại nói với A Manh: “Để hắn ở nhà vệ sinh được không?”

A Manh nhìn Diêm Ly Trần, thế nào cũng không thể tưởng tượng được để một nam nhân xuất thần thoát tục ở nhà vệ sinh – tuy rằng có thể nói bản tính nam nhân này tuyệt không xuất thần thoát tục.

“Không được!” Diêm Ly Trần ngữ khí bình thường, “Ta muốn ở một nơi có giường làm bằng thân cây cúc lê, trên có chăn đệm của nhà Cẩm Châu dùng tay nghề của Thiên Công Xảo thêu lên, phải có bình phong làm từ phỉ thúy ngàn phượng, trên tường cũng cần có một chút bút pháp cùng thư họa của thư pháp tiền triều, chú ý là bút tích thực, còn có tủ tuần áo cùng đèn bàn và lư hương… Cuối cùng, còn cần ghế ngà voi nữa, uhm, yêu cầu không nhiều lắm, cứ thế đã, chờ về sau thiếu gì ta lại bổ sung.”

"..."

A Manh cùng hai nha hoàn không nhịn được mà há to miệng, mặt dại ra nhìn thiếu niên ngồi trên tường nói “Yêu cầu thực không nhiều lắm, chỉ đơn giản thế thôi”, trong lòng cảm thấy thật là đủ vô sỉ, ở nhờ nhà người khác, còn nói ra yêu cầu như thế, mà mỗi vật hắn nói, tuy chưa đạt đến độ khó mua, nhưng cũng tốn không ít tiền bạc xa xỉ, có lẽ công chúa trong cung cũng không có xa hoa như hắn.

“Ngươi vẫn ở nhà vệ sinh đi!” Ngu Nguyệt Trác không muốn nói nhiều, trong lòng thật sự là buồn bực, nói với A Manh, “A Manh, người này không biết xấu hổ chiếm tiện nghi của chúng ta, muốn chúng ta khó nuôi dưỡng tiểu tử thối, nguyền rủa hắn!”

"..."

A Manh thật vô lực lấy tay áo che miệng, trong tâm thầm nói không cần kêu “Tiểu tử thối” được không, nàng thật sự không muốn nghe ba chữ này. Cuối cùng, dưới yêu cầu của vị tướng quân nào đó, A Manh đành phải nguyền rủa người nào đó sẽ ngã từ trên tường xuống đất.

“Phanh” một tiếng, thiếu niên đang thản nhiên tự đắc trên tường chật vật bị ngã xuống, hơn nữa mặt bị cắm vào một đống bùn, cái gì mà phong trần, cái gì mà xuất trần thoát tục, đều biến thành mây bay a.

Mọi người nhìn trời, chỉ có Ngu Nguyệt Trác thản nhiên cười to, trong lòng bay hết giận.

Nhìn đi, dù ngươi có võ công cao tới đâu, năng lực cao thế nào, đối đầu với người có miệng quạ đen, chỉ có thể thua mà thôi!

**********

Cuối cùng, Ngu Nguyệt Trác vẫn sai người chuẩn bị phòng cho Diêm Ly Trần, chỉ là mang theo phong cách của phủ tướng quân, tuy nhiên vẫn có thể nhìn ra được sự phú quý trong đó. Có thể thấy được, Ngu Nguyệt Trác ngoài miệng nói như vậy, nhưng vẫn nể mặt hắn, đối với yêu cầu của Diêm Ly Trần vẫn hết sức hoàn thành.

Ngu Nguyệt Trác tuy rằng không thừa nhận Diêm Ly Trần là sư phụ, nhưng võ nghệ của hắn là Diêm Ly Trần truyền thụ, không có thầy thì làm sao trò giỏi được, khiến cho Ngu Nguyệt Trác chỉ có thể tiếp nhận phiền toái tới cửa này. A Manh hiểu chuyện giữa Ngu Nguyệt Trác và Diêm Ly Trần, có thể hiểu được hành động của Ngu Nguyệt Trác, nhưng vẫn không ngại mà nguyền rủa hắn.

A Manh cũng quyết định, nam nhân này so với Ngu Nguyệt Trác còn vô sỉ hơn, tốt nhất không nên chọc tới nàng, nếu không nàng lại nguyền rủa hắn lại ăn bùn tiếp!

Trên đại sảnh, A Manh cho nha hoàn dâng bánh và trà lên, nhịn không được nói: “Trần công tử, nên lau mặt trước đi!”

Ngu Nguyệt Trác hai tay khoanh trước ngực, cũng nhìn thiếu niên đang ngồi trong đại sảnh, nhìn vai và mặt đầy bùn, quần áo cũng lấm bẩn, nhưng lại mang bộ dáng thản nhiên xuất trần thoát tục, tuy có vẻ chật vật, nhưng vẫn không tổn hao khí thế của hắn. Trong lòng Ngu Nguyệt Trác cười nhạo, vạn phần vừa lòng, xem như cảnh cáo hắn, không cho phép hắn ra tay với A Manh.

Nha hoàn rót trà xong, Diêm Ly Trần nhìn A Manh một cái, ngoan ngoãn rửa bùn trên mặt, sau đó thản nhiên nói với bọn họ: “Ta đói bụng.”

"..."

Thật hợp tình, con người bộ dạng hoàn mỹ, khí chất xuất thần, khiến cho không ai có thể không đáp ứng yêu cầu của hắn.

A Manh nhìn nhìn Ngu Nguyệt Trác, sau đó phân phó người đi chuẩn bị đồ ăn,

Chờ khi Diêm Ly Trần ăn xong, dùng khăn khô lau sạch miệng, còn nói thêm: “Sau khi ăn xong, ta muốn ăn hoa quả, là vải.”

A Manh lại nhìn Ngu Nguyệt Trác, phân phó người đi ra hầm băng lấy vải ướp lạnh ra.

Gân xanh trên trán Ngu Nguyệt Trác nhảy lên mấy cái, thầm nghĩ đời trước mình tạo nghiệt gì, mới có thể dính dáng đến người vô sỉ này, các loại yêu cầu vô sỉ được đưa ra một cách hợp lý, không hề hổ thẹn, làm hắn thật ức chết đi mất!

Diêm Ly Trần bóc một quả vải, chậm rãi ăn, sau đó trầm mặc nói với hai vợ chồng: “Nghe nói thai phụ không thể ăn nhiều vải, cho nên ta ăn nhiều một chút, giúp đệ muội ăn!”

“Mẹ kiếp!” Ngu Nguyệt Trác rốt cuộc không nhịn được, dùng một loại biểu tình thập phần cao thượng phun ra một câu. May mắn người hầu ở đại sảnh đều bị A Manh kêu ra ngoài từ trước, bằng không, bản tính thực sự của tướng quân sẽ bị người biết hết. “Nói mau, ngươi đến nơi này để làm gì?”

Diêm Ly Trần nhìn hắn, sau đó, tầm mắt lại chuyển đến A Manh, nói: “Hôm nay ta trở lại kinh thành, nghe người ta nói, đệ muội có tiểu tử thối, còn mời thái y đến, sợ là xảy ra chuyện gì, cho nên lại đây nhìn một cái. Đây là tiểu tử thối đầu tiên của ngươi, về sau cũng là cháu trai của ta, ta đương nhiên coi trọng.” Nói xong, lại đem vải bỏ vào miệng, nhất thời hai má phồng lên, nháy mắt làm mất vẻ xuất thần, ngược lại có vài phần đáng yêu, khiến A Manh không khỏi mở to hai mắt, rất nhanh đã bị Ngu Nguyệt Trác phát hiện nghiêm mặt nhìn, khiến nàng phải thu hồi tầm mắt.

“Anh ta xem quẻ cho đệ muội, đệ muội mệnh sát tinh, cả đời không hay ho, nếu không chú ý, đứa nhỏ này sẽ là kiếp nạn của nàng.”

“Anh ngươi?” Ngu Nguyệt Trác nhíu mày, trầm ngâm một lúc lâu, hỏi: “Là Trần tiên sinh? Quốc sư trước kia?”

“Phải! Xem ra ngươi cũng biết.” Diêm Ly Trần gật gật đầu, không nhìn biểu tình của Ngu Nguyệt Trác, quay sang nhìn A Manh còn đang nghi hoặc nói: “Dù sao hiện tại ta không có tiền, cũng không muốn vào đánh đàn cho hoàng đế, không thể có tiền, trước hết tá túc ở đây ăn uống, thuận tiện giúp ngươi làm việc. Không cần cảm tạ ta, tuy rằng ngươi không chính thức bái ta làm thầy, nhưng trong lòng ta, ngươi đã là đồ đệ của ta, sư phụ đương nhiên phải giúp đồ đệ rồi!”

“A, thật sự là cảm ơn nha!” Ngu Nguyệt Trác thực nhẫn nại không lộ ra biểu tình gì cả, lại hỏi: “Ngươi xác định sao?”

“Đương nhiên!”

Biểu tình của Ngu Nguyệt Trác rốt cuộc có chút thay đổi, trầm mặc chốc lát, nói: “Vậy được rồi!”

Như thế, xem như đã đáp ứng yêu cầu của Diêm Ly Trần.

Thấy bọn họ nói chuyện đã xong, A Manh cảm thấy mình có thể xen vào hỏi một chút: “Cái gì mà mệnh sát tinh? Cả đời không hay ho?”

Diêm Ly Trần nhìn nàng, cặp mắt như xuyên thấu lòng nàng: “Ngươi gả cho hắn, không phải là chuyện không tốt sao? Cho nên ngươi thật không hay ho!” Ngón tay chỉ chỉ vào Ngu Nguyệt Trác.

A Manh nói không ra lời, cảm thấy lời của Diêm Ly Trần thật sự là nói đúng tiếng lòng nàng, lúc trước nàng cũng cho rằng là như vậy.

Ngu Nguyệt Trác nghe xong, một cước đá bay bàn vải kia.

Thân thể Diêm Ly Trần vừa động, giống như có hơn mười cánh tay đem tiếp lấy bàn vải từ không trung, đón lấy, thở dài nói: “Tính tình thô bạo này không tốt cho thai phụ và tiểu tử thối, ta khuyên ngươi, thu lại chút đi. Được rồi, ta không quấy rầy các ngươi, đi nghỉ đi!”

Nói xong, bộ dáng giống như bảo hộ đem hết chỗ vải đi, lưu lại đôi vợ chồng thần sắc khác nhau.


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .